Mười lăm năm trước, một chiều mưa tầm tã, ông Đăng nhặt được bà Hồng đang ngã quỵ bên đường. Lòng trắc ẩn thôi thúc, ông đưa bà về nhà, chăm sóc và chở che. Kể từ ngày ấy, họ nương tựa vào nhau, hai mảnh đời cô đơn đi bán vé số dạo, chia nhau từng bát cơm, giấc ngủ. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng bình yên và ấm áp.

Trước khi gặp ông Đăng, bà Hồng đã sống trong địa ngục trần gian. Chồng bà là một người nát rượu. Cứ mỗi lần say xỉn, ông ta lại lôi bà ra đánh đập không thương tiếc. Bà Hồng luôn chịu đựng, cắn răng nín nhịn vì ba đứa con. Bà tin rằng chỉ cần bà nhẫn nhịn, các con sẽ có một gia đình trọn vẹn. Thế rồi, một đêm, khi chồng bà lại say, ông ta cầm chai rượu đập thẳng vào đầu bà. Bà Hồng đau đớn, máu chảy loang lổ. Bà nhìn ba đứa con đang co ro trong góc nhà, nước mắt chảy dài. Bà nhận ra, sự nhẫn nhịn của mình đã không còn ý nghĩa gì nữa. Bà không thể để các con nhìn thấy cảnh tượng đó thêm một lần nào nữa.

Ngay đêm đó, bà gói ghém vài bộ quần áo, một mình lầm lũi rời khỏi nhà, bỏ lại tất cả. Bà đi mãi, đi mãi, cho đến khi sức cùng lực kiệt. Bà ngã quỵ xuống vệ đường, trong cơn mưa tầm tã, rồi ngất lịm đi…

Sau mười lăm năm sống nương tựa bên ông Đăng, ba người con của bà Hồng bỗng nhiên xuất hiện. Họ ăn mặc sang trọng, xe hơi bóng loáng, nói những lời đường mật muốn đưa mẹ về quê phụng dưỡng. Bà Hồng nhìn ông Đăng, nước mắt lưng tròng, van xin được ở lại. Bà nắm lấy tay ông, run rẩy: “Ông ơi, tôi không đi đâu, tôi phải ở lại chăm sóc ông.”

Nhưng ba người con kiên quyết không đồng ý, họ kéo bà đi, miệng liên tục hứa hẹn về một cuộc sống đủ đầy, sung sướng.

Trong lúc đó, ông Đăng đi chợ, mua hai con gà về định làm một bữa cơm thật tươm tất để đãi các con bà. Ông nghĩ, bà đã khổ cả đời, giờ các con có hiếu muốn đón bà về thì cũng là điều nên làm. Vừa xách túi gà về đến ngõ, ông đã thấy chiếc xe hơi rồ máy chuẩn bị lăn bánh. Ba người con đang hăm hở ép bà Hồng lên xe, mặc cho bà khóc lóc, níu kéo. Ông Đăng đứng chết lặng, chiếc túi gà trên tay rơi xuống lúc nào không hay.

Bà Hồng về đến quê nhà, những tưởng sẽ được sống an nhàn tuổi già. Nào ngờ, cuộc sống trong căn nhà khang trang lại là chuỗi ngày tăm tối. Các con bà không phải muốn đón bà về để chăm sóc, mà là để ép bà ký giấy bán mảnh đất hương hỏa cha ông để lại. Mảnh đất ấy nằm ở vị trí đắc địa, giờ giá trị lên đến hàng chục tỷ đồng. Ngày bà đi, họ đã nói dối ông Đăng và bà con chòm xóm rằng sẽ đón bà về quê phụng dưỡng để tránh bị dị nghị. Giờ thì bộ mặt thật của họ đã lộ ra.

Bà Hồng đau đớn, tủi nhục. Cuộc sống nơi quê nhà không có tình thương, chỉ có sự lạnh lùng và những lời nói dối. Bà nhớ về ông Đăng, về ngôi nhà nhỏ đơn sơ nhưng ngập tràn tình người. Hóa ra, tình yêu thương không nằm ở những lời hứa hẹn xa hoa, mà ở những người sẵn lòng đi bên ta những ngày mưa gió. Bà đã bị chính những người con của mình lừa gạt. Giờ đây, bà chỉ mong một điều duy nhất: được quay về bên ông, về với ngôi nhà và những tháng ngày bình yên.