Tôi là cháu trai út trong dòng họ, con của bố tôi – người con út trong số sáu người con của ông nội. Nhà tôi chẳng phải danh giá gì, nhưng trong làng, ai cũng kính nể ông nội vì sự tận tụy với nhà thờ tổ.

Ông chăm sóc từng cây nhang, lau chùi bàn thờ sạch sẽ, và giữ gìn mọi truyền thống của dòng họ như một báu vật. Trên bố tôi là bác cả, người có hai anh con trai, nhưng cả hai đều nghịch ngợm, chẳng màng làm ăn, suốt ngày rượu chè, khiến ông nội thất vọng. Các cô chú khác trong nhà, người thì bận rộn mưu sinh, người thì đã rời làng lên phố, chẳng ai đoái hoài đến việc thờ cúng tổ tiên.

Ngày ông nội hấp hối, cả họ quây quần bên giường. Ông yếu lắm, giọng thều thào, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Ông gọi riêng tôi vào, dù tôi chỉ là thằng cháu út, chẳng có vai vế gì trong dòng họ. Ông nắm tay tôi, dặn dò: “Con à, sau này nhà thờ tổ giao cho con. Các chú bác, anh em trong họ không ai muốn nhận, nhưng con phải giữ gìn, đừng để tổ tiên hờn trách.” Tôi gật đầu, dù trong lòng chẳng hiểu tại sao ông lại chọn tôi. Rồi ông nói thêm một câu kỳ lạ: “Nhớ tưới cho cây mít ở góc vườn, đừng để nó khô héo.” Tôi ngơ ngác, nhưng chẳng dám hỏi, chỉ vâng lời. Ông mỉm cười, rồi nhắm mắt, ra đi thanh thản.

Từ đó, tôi đảm nhận việc chăm sóc nhà thờ tổ. Mỗi tuần, tôi đều quét dọn, thắp nhang, và không quên tưới cây mít ở góc vườn như lời ông dặn. Cây mít ấy già lắm, thân to, tán rộng, nhưng chẳng bao giờ ra quả. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là ông muốn giữ nó như một kỷ niệm. Các anh con bác cả cười nhạo tôi, bảo việc thờ cúng chỉ tổ mất thời gian, rằng tôi “ngốc” khi nghe lời ông. Nhưng tôi chẳng để tâm, chỉ muốn làm tròn lời hứa với ông nội.

Rồi biến cố ập đến. Gia đình tôi làm ăn thất bại, công việc kinh doanh của bố sụp đổ, nợ nần chồng chất. Nhà cửa, đất đai lần lượt đội nón ra đi. Cả nhà rơi vào cảnh túng quẫn, chẳng còn gì để mưu sinh. Những ngày ấy, tôi tuyệt vọng, chẳng biết bấu víu vào đâu. Trong một đêm trằn trọc, lời dặn của ông nội bỗng vang lên trong đầu: “Nhớ tưới cho cây mít ở góc vườn.” Tôi tự hỏi, liệu ông có ý gì sâu xa? Với chút hy vọng mong manh, tôi ra góc vườn, cầm cuốc đào thử dưới gốc cây mít.

Đất mềm, dễ đào, nhưng tôi chẳng ngờ được điều chờ đợi mình. Chỉ sau vài nhát cuốc, lưỡi cuốc chạm vào thứ gì cứng. Tôi quỳ xuống, bới đất, và lôi lên một chum sành cũ kỹ, nặng trịch. Run run mở nắp, tôi sững sờ: bên trong là vàng – những thỏi vàng óng ánh, được gói cẩn thận trong lớp vải đỏ. Tôi không tin vào mắt mình. Cả nhà lặng lẽ kiểm tra, rồi âm thầm bán số vàng ấy để trả nợ. Số tiền còn lại, tôi dùng làm vốn, bắt đầu lại từ đầu.

Nhờ sự cẩn trọng và quyết tâm, tôi gây dựng được một cơ ngơi nhỏ. Từ đó, tôi học hỏi, mở rộng kinh doanh, và nhiều năm sau, tôi trở thành giám đốc của một tập đoàn lớn, có tiếng trong ngành. Nhưng tôi chưa bao giờ quên cây mít ở góc vườn, chưa bao giờ quên lời dặn của ông nội. Nhà thờ tổ vẫn được tôi chăm sóc, lau chùi sạch sẽ như cách ông từng làm. Tôi hiểu rằng, ông không chỉ để lại vàng, mà còn để lại bài học về lòng trung hiếu và sự kiên nhẫn. Dù cả dòng họ từng quay lưng, tôi tự hào vì đã giữ trọn lời hứa với ông, và nhờ đó, tìm thấy con đường đổi đời.