“Tôi kể ra câu chuyện này không để tìm sự ủng hộ hay bênh vực, chỉ là… tôi cần một lối đi đúng đắn cho quyết định cuối cùng của đời mình.”
Vợ tôi đặt ly trà xuống bàn, mắt nhìn ra sân như tránh ánh mắt tôi:
“Ông tính chia nhà thật đấy à?”
Tôi gật đầu. “Còn chờ gì nữa? Hai thằng nó đều yên bề gia thất rồi. Mình không còn trẻ, để sau này… lỡ có chuyện, tụi nó lại quay sang cãi nhau thì khổ.”
“Chia thì chia, tôi không tiếc. Nhưng… có một chuyện tôi nghĩ mãi không yên.”
“Chuyện gì?”
Bà ngập ngừng. Tôi hiểu. Cũng là điều tôi trăn trở nhất: con dâu.
Tài sản này, là mồ hôi xương máu vợ chồng tôi góp nhặt gần cả đời người. Bà ấy nói đúng — nếu chia cho con trai, rồi mai kia con dâu ly hôn, nó quay sang đòi chia tài sản thì coi như “đổ sông đổ biển”.
“Tôi không thiên vị, nhưng tôi chỉ tin máu mủ của mình. Con dâu tốt, thì tốt. Nhưng… tốt đến đâu, cũng là người ngoài.” – Tôi nói.
Vợ tôi quay sang nhìn tôi, ánh mắt lo âu:
“Hay là mình làm âm thầm? Sang tên cho hai đứa nó luôn, đứng tên riêng. Đừng để các con bé biết gì hết.”
Tôi thở dài, cân nhắc từng từ.
“Mình làm vậy, lỡ tụi nó giận vợ, lỡ có chuyện gia đình, lỡ bị lộ… lại bảo cha mẹ chia rẽ vợ chồng. Còn không làm, thì lo ngày sau mình nhắm mắt rồi, nhà cửa bị lôi ra toà chia chác thì nhục nhã biết bao!”
Tối hôm đó, tôi gọi riêng hai đứa con trai về. Cả hai ngồi đối diện tôi, mặt mũi nghiêm túc.
Tôi mở lời:
“Cha mẹ tính chia hai căn nhà. Một căn đang ở, một căn cho thuê. Mỗi đứa một căn, coi như phần của máu mủ ruột rà.”
Thằng cả hỏi ngay:
“Thế vợ con…?”
Tôi cắt ngang:
“Không liên quan. Đây là tài sản của cha mẹ làm ra. Bọn con chỉ đứng tên. Tuyệt đối không để vợ con biết.”
Không khí im lặng hẳn đi. Thằng út nhìn tôi, lưỡng lự:
“Con hiểu ý ba, nhưng… giấu vợ con chuyện lớn thế này, lỡ họ biết được thì sao?”
Tôi nhìn nó, giọng rắn rỏi:
“Làm cha, làm mẹ, chúng ta nghĩ cho con, lo cho các con cả đời. Nhưng cũng phải nghĩ đến yên ổn lâu dài. Không phải không thương con dâu, nhưng của cải là để giữ máu mủ, không phải để rủi ro chia đôi nếu gia đình lục đục.”
Tôi nói tiếp:
“Ba mẹ muốn sang tên sổ đỏ, chỉ đứng tên từng đứa. Nếu con nào không đồng ý thì thôi, khỏi chia.”
Tôi viết câu chuyện này ra, không mong được vỗ tay hay tung hô. Chỉ là… tôi muốn hỏi rõ:
Nếu chuyển sổ đỏ, chỉ đứng tên con trai, không cần có tên vợ nó, thì thủ tục cần gì? Có bắt buộc vợ chồng con nó cùng ký không? Có cách nào hợp pháp mà vẫn kín đáo, không để con dâu biết?
Xin đừng phán xét. Vì trong lòng cha mẹ, cái gì cũng nghĩ cho con – nhưng không phải cái gì cũng dám nói thẳng ra.
News
Ca sĩ Duyên Quỳnh nhận mình là người sửa ca khúc “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” cho nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung, nói thẳng lý do Võ Hạ Trâm được chọn
Ca sĩ Duyên Quỳnh: ‘Viết tiếp câu chuyện hoà bình từng bị từ chối biểu diễn vì… không nổi tiếng’…
Trung úy Ngô Lâm Phương – “nữ thần diễu binh” gây sốt A80 quê Thái Nguyên, ngoài đời không nhận ra vừa được Tổ quốc “se duyên”
Hình ảnh nữ Trung úy Ngô Lâm Phương thuộc khối nữ sĩ quan Quân y tiếp tục “gây sốt” mạng…
Thực hư thí sinh 29,75 điểm vẫn “trượt đau” Trường Đại học Ngoại thương, dù điểm chuẩn cao nhất 28,5
Trên mạng xã hội, thông tin từ tài khoản được cho là một thí sinh này cho biết, dù đạt…
Cục trưởng, NSND Xuân Bắc báo tin vui về con trai cả: Gia đình đang không biết sẽ phải thế nào?
Con trai Cục trưởng, Nghệ sĩ Nhân dân Xuân Bắc đỗ 3 trường đại học danh tiếng. Hiện gia đình…
TIN BÃO KHẨN: Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, siêu bão Kajiki sẽ quần thảo đất liền, 10 sân bay có nguy cơ đóng cửa
Từ sáng mai, các tỉnh Thanh Hóa đến Quảng Trị bắt đầu có gió mạnh cấp 10, người dân khó…
Còn ai nhớ “gơn phố” n;á;o lo;ạ;n Hồ Gươm? Nữ Thiếu tá ngoài đời quá xinh đẹp, mẹ 3 con nhưng không ai tin
Thiếu tá công an Mai Ly, người từng “gây bão” mạng xã hội với hình ảnh “girl phố” mạnh mẽ,…
End of content
No more pages to load